24 tuổi – 5 “vết sẹo” và bài học đúc rút của bản thân

0

Hi mọi người, khá là bộn bề công việc khi đã 3 tháng kể từ bài viết lần trước thì hôm nay Matthew sẽ bắt đầu một chủ đề về phát triển tư duy. Đây là một góc nhìn mà mình luôn thắc mắc và tự đặt ra câu hỏi cho chính bản thân và những người xung quanh để tiến bộ hơn. Vậy chúng ta cùng vô bài nhé!

Chúng ta lớn lên, trưởng thành về thể xác và hấp thu kiến thức từ những gì xung quanh, cuộc sống đến trường đi học, ra ngoài đời và làm việc. 

Nhưng mọi người đã từng tự đặt câu hỏi chúng ta đã phát triển về tư duy như nào, làm cách nào để đạt được điều đó việc level-up đó có phải là 1 ngày – 1 đêm là được hay phải trải qua 10 năm rèn luyện một điều gì mong muốn mới đạt được điều đó? 

Đó là một quá trình hay kỳ tích? 

Việc phát triển luôn là chiếc “chén thánh” mà tất cả mọi người đều cố gắng tìm kiếm: 

  • Để gặt hái được thành công về tiền tài và địa vị
  • Để biết những cống hiến của mình trong thời gian qua là xứng đáng
  • Để cảm thấy lòng mình thanh thảnh 

Nhưng mỗi người đều có một câu chuyện khác nhau về cuộc đời, quá trình trưởng thành và tư duy. Đắm chìm vào việc phát triển đúng là hay nhưng nó có thật sự là từ khóa duy nhất mà chúng ta theo đuổi? 

Có 1 câu chuyện rất hay mà mình luôn nhớ, kể rằng trong 1 ngôi nhà nọ có 3 người anh em sống trong cảnh bạo lực gia đình thường xuyên của người bố dành cho người mẹ, nhưng 3 người đều có 3 suy nghĩ khác nhau dù trong 1 hoàn cảnh, gia đình, thời gian và địa điểm: 

  • Người con trai A nghĩ rằng bạo lực gia đình là xấu, sau này cưới vợ phải đối xử vợ thật tốt để không bao giờ làm tổn thương người phụ nữ nào
  • Người con trai B nghĩ rằng cưới vợ quá mệt mỏi, sau này sẽ không bao giờ cưới vợ và sống độc thân một mình để không gặp những phiền toái gia đình
  • Còn người con trai C nghĩ rằng việc đánh vợ và bạo lực gia đình là bình thường trong cuộc sống, sau này mình cưới vợ thì cũng có quyền hành như vậy

Vậy họ đã phát triển về mặt tư duy chưa? 

Họ đã phát triển nhưng theo nhiều chiều hướng khác nhau, những chiều hướng tiêu cực hay tích cực tùy theo góc nhìn của mỗi người. 

Vậy ở đây có 2 vấn đề để chúng ta cần cân nhắc: 

  • Khi nào chúng ta đã đạt đến việc phát triển nhận thức?
  • Việc phát triển nhận thức của chúng ta là tích cực hay tiêu cực? 

Dù chủ đề hơi xa so với những điều mình muốn nói trong bài. Tuy nhiên để đúc rút ra những kinh nghiệm mình đã trải qua thì hay cùng lắng nghe những trải nghiệm nho nhỏ của cuộc đời mình thử nhé! 

—–

Vết sẹo đầu đời

Mình là một cậu bé ở Hải Phòng và bước chân vào TPHCM để sinh sống, học tập và làm việc vào năm 18 tuổi. Bản thân mình là một người luôn sống trong sự vội vàng để làm chủ mọi thứ xung quanh và nhanh chán trong một môi trường mà mình đã quen thuộc nhưng khi di chuyển vào TPHCM – khoảnh khắc này là một cuộc sống mới và thay đổi nhận thức của mình về mọi thứ. 

Hồi cấp 2 nhanh nhanh mong lên cấp 3 để thoát khỏi môi trường cấp 2 tẻ nhạt, cấp 3 thì mong mau lên đại học để có thể được nhiều quyết định hơn trong cuộc sống và trong khoảng thời gian đại học mình chỉ muốn mau mau xong chứng chỉ để tự do đi làm và kiếm tiền. 

Việc lên đại học ở một thành phố khác khiến mình luôn cảm thấy hối hả để trải nghiệm, xa những người bạn bè chí cốt, xa gia đình 1 khoảng thời gian (khoảng nửa năm sau cả gia đình đoàn tụ ở TPHCM hết) nên đây là khoảng thời gian mình cảm thấy tự do nhất. Trước đó mẹ mình cho mình 1 khoản tiền nhỏ để mình có thể mua những gì mình thích mà không có rào cản và ngăn cấm nào và cũng là phần thưởng cho mình khi đỗ vào đại học. 

Tự do xách xe chạy đi khắp nơi tại TPHCM, tự do ăn những gì mình cảm thấy kỳ lạ và trải nghiệm những gì mình thấy thú vị. Trước đó, cuộc sống mình cũng không có gì nổi trội ngoài trừ việc đến trường đi học và về nhà, thỉnh thoảng chạy ra quán game với bè bạn và coi đấy là một thú vui thuần túy của cuộc đời học sinh, ít đi du lịch, ít tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài hay cũng hạn chế tham gia những hoạt động tập thể của trường lớp với suy nghĩ trong đầu là “Tốn thời gian và vô bổ”. 

Trong khoảng thời gian đại học, mình luôn nghĩ rằng mình căn bản là 1 đứa ở mức “trên trung bình” về cuộc sống, học tập hay chất lượng công việc mình có thể làm nhưng trải qua vài tháng thì mình nhận ra bản thân đã sai. Mình là đứa gần như thua cuộc hoàn toàn về mọi thứ từ xuất phát điểm so với mọi người mình từng gặp: 

  • Tin học văn phòng bết bát, chẳng biết tí gì về excel, ppt hay word ngoài bề nổi là biết nó dùng làm gì
  • Tiếng anh thì 1 chữ bẻ đôi không biết dù tốn 12 năm cày cuốc, thi đại học thì khoanh đại và ăn may cũng được 4 điểm
  • Mông lung trong cuộc đời chẳng biết mình chọn ngành học này là đúng hay chưa vì không có được hướng nghiệp và chọn đại trên mạng (Mình chọn Kinh Doanh Quốc Tế chỉ đơn giản là không muốn học kỹ thuật theo sự hướng dẫn bố mẹ là con trai nên học kỹ thuật cho an toàn)
  • Số tiền mẹ mình cho cũng sắp tiêu hết (hàng tháng vẫn nhận được tiền tiêu vặt nhưng không đáng kể so với những điều mình muốn trải nghiệm)
  • Việc học cũng khiến mình chán nản
  • Quá lười để đi học với nhà cách 12km, mỗi ngày phải dậy sớm để đi đến trường điều mà mình cứ tưởng cuộc đời đại học là 1 ngày vui từ hồi cấp 3 và lời dẫn dụ của giáo viên, cố mà lên đại học, 1 tuần học 1 vài buổi và thích học lúc nào thì đăng ký 

Ngày qua ngày, việc mệt mỏi của mình càng tích tụ dần và mình chẳng biết mình đang làm gì, những gì mình nghĩ trong đầu cũng không biết chia sẻ cho những ai, bố mẹ thì càng không vì mình không có thói qua sharing cho gia đình, bạn bè thì mình chẳng biết ai chịu lắng nghe mấy thứ mà mình nghĩ khá vớ vẩn trong đầu mình. 

Vậy mình làm gì để vượt qua? 

Mình chẳng biết. Thiệt sự trong khoảng thời gian đó như 1 đoạn phim quay chậm, mình vượt qua được nhờ những quyết định mình tưởng chừng như vớ vẩn hay sự sắp xếp của số phận. Tự tham gia một CLB ở trường mà trong khoảng thời gian trước mình nghĩ việc này là vô bổ, gặp gỡ người anh dạy mình về marketing, hiểu về việc like – share trên Facebook có tầm quan trọng như nào và lần đầu biết insight người dùng là gì, gặp được người yêu hỗ trợ cho mình về việc học hành và lết xác qua môn.

Chạy đôn chạy đáo trong năm nhất kiếm được công việc thực tập và bị đuổi vì làm việc kém hiệu quả, cố gắng kiếm việc ở công ty khác và may mắn được công nhận. 

  • Dù chỉ 1 năm tự học tiếng anh có thể nói cũng tạm trôi chảy và hiện tại thi được IELTS khoảng 6.5 vì lời chửi của người thầy: “sao mày vô dụng như vậy”
  • Thu nhập cũng tạm, đủ không lo lắng những bộn bề trong cuộc sống
  • Tốt nghiệp đúng hạn dù điểm không cao lắm
  • Việc gì cũng biết qua một chút hay có trải nghiệm từ nhập hàng đến bán hàng online, viết content, chạy quảng cáo dạo đến đầu tư chứng khoán

Có thành công và có thất bại nhưng mình chẳng biết mình tự dưng vượt qua được trong khoảng thời gian đó ngoài 1 suy nghĩ lạc quan nho nhỏ, tâm niệm trong đầu mình: 

“Việc gì cũng sẽ qua” 

Chà thêm 1 vài bài học mà mình khá trân trọng vẫn theo suốt đến hiện tại và tương lai: 

“Cố gắng từng chút và không hối hận những gì mình đã làm và trải qua” (Hồi còn vô dụng mình luôn thắc mắc những việc mình làm có phải vô bổ, bây giờ bớt thắc mắc và tập trung mục tiêu trước mắt)

“Biết nhịn nhục” (Mình bị chửi mắng rất nhiều nhưng vẫn vui vẻ để tiếp nhận và chẳng phàn nàn trực tiếp)

“Luôn biết ơn những người đã từng giúp đỡ mình và ở trạng thái niềm nở nhất” (Chỉ từ 1 câu chuyện từng một người lạ hẹn gặp trên mạng cũng giúp mình rất nhiều trong công việc hay thay đổi cuộc sống mình bước sang trang khác, bạn chẳng bao giờ biết người sắp tới gặp là người giúp đỡ bạn nhiều như nào trong tương lai, hay niềm nở và trân trọng) 

“Trân trọng từng cơ hội dù chỉ là nhỏ nhất”  (Trong giai đoạn bắt đầu đi tìm mình phải làm gì để phát triển công việc, dù những cơ hội không ai thèm quan tâm thì mình cảm giác như một “con cún nhặt cục xương”, ai mời mình cũng làm có những cơ hội chẳng tới đâu nhưng cũng có những cơ hội khiến mình thay đổi và trưởng thành rất nhiều cả về thu nhập lẫn tư duy) 

Vết sẹo thứ 2

Hồi đó mình mê sách lắm, chẳng biết vì lí do gì từ việc thích đọc rồi mua thì tư dưng 1 khoảng thời gian mình mua sách vì đam mê, mua rồi lại mua, cứ hay là mua, cứ hiếm là mua, cứ đặc biệt là mua, cứ sách xưa hay nghĩ bán giá cao rồi lại mua. Căn phòng lúc đầu nghĩ to và rộng rồi tràn ngập sách, tiền cứ về lại không cánh mà bay, có đôi lúc phải vay tiền để mua sách vì nghĩ không mua đợt này thì không bao giờ có cơ hội, mua sách là hữu duyên.

Tối tối ngồi căn phòng tràn ngập sách mình lại cảm thấy vui thú trong lòng, mình sở hữu cuốn sách trên Việt Nam ít người có được, cuốn sách này chỉ còn 100 bản nhưng mình là một trong những người duy nhất sở hữu được chúng, cuốn sách này hồi mới mua 100k nhưng giờ mọi người đang rao bán tận 500k rồi nè – mình mua được giá quá hời, cuốn sách này đẹp quá, may cho bố mẹ mình mê sách mà không mê gái gú – rượu chè,…

Mình nghĩ rằng mình đã đạt được thành tựu gì đó trong cuộc sống tẻ nhạt ở hiện tại, nghĩ đống sách này sau này giữ cho con cháu đọc chắc nó cũng nghĩ rằng ông cha nó khá tri thức, những suy nghĩ trẻ con vậy khá vấn vương trong đầu của mình,…


Nhưng đến một ngày, mình hết tiền, vay nợ khá mệt mỏi, công việc cũng không ổn định vì COVID ập đến. Rồi mình nằm trong trạng thái hư ảo cứ vẩn vơ nghĩ cách làm thế nào để kiếm thêm tiền mua sách nè, kiếm tiền dắt bạn gái đi chơi nè, thoát khỏi tình trạng mệt mỏi như hiện tại? 

Rồi gì đến cũng phải đến. BÁN HẾT SÁCH

Hồi đó thị trường sách cũng làm quen được nhiều người, mà đa phần họ khinh những đứa chêm giá sách lắm,  đầu cơ sách rồi bán giá cao kiếm lời, mà mình cũng từng như vậy bởi hồi đó mình đứng ở vị thế mua hàng mà, thằng nào mua sách hay mà bán được giá x10, x20 cũng khó chịu lắm chớ. Mà rồi mình cũng thành như vậy, cuốn sách nào hay bán được giá tốt, chẳng cần biết tâm trạng hồi trước trân trọng ra sao cũng bán sạch, cũng biết găm hàng rồi bán lời cao,… 

Và mục tiêu mình nhanh chóng thay đổi thành 1 con buôn chính hiệu, điều mà thị trường chơi sách hồi đó ghét nhất, mình tiếp cận tới người ta chỉ để mua bán, chẳng phải vì sách hay ho, nội dung tuyệt vời như ngày xưa mà bán được thì bán, kiếm được tiền thì kiếm. 

Mình trở thành đề tài cho những người “yêu sách” chửi rủa, đạo đức giả hay bla bla, cũng buồn tủi nhưng mình nhận ra họ cũng mau chóng quên và tìm một drama khác vui hơn để chửi, họ cũng chẳng biết tới cuộc sống mình như nào, và thú vị hơn, những người chửi mình cũng trở thành khách hàng của mình (Vật chất quyết định ý thức là đây nè). 

Việc bán sách giúp mình thoát khỏi tình trạng pressure về tiền bạc, tìm thêm một nguồn thu nhập khá ổn định trong cuộc sống lúc đó, cãi vã với người yêu cũng bớt hẳn, thêm một điều tự tin và học được khá nhiều kỹ năng trong việc bán hàng, làm quen được khá nhiều người mới từ khắp đất nước Việt Nam và lắng nghe cuộc đời của họ chỉ từ việc bán hàng,… Khá thú vị chứ! 

Vậy mình học được gì từ cú sốc này? 

“Buông bỏ gánh nặng” (Hãy biết gì quan trọng nhất của bạn trong cuộc sống và rũ bỏ gánh nặng của mình)

“Đừng nên phụ thuộc” (Luôn backup plan của bạn trong mọi trường hợp, đừng phụ thuộc vào bất kỳ ai hay điều gì) 

“Đừng quá quan tâm đến lời chửi người khác nếu chẳng giúp ích được bản thân phát triển” (Đôi lúc, họ chỉ chửi cho đã cái miệng, quan tâm đến cuộc sống mình nhiều hơn, hơn là miệng lưỡi thế gian này)

Vết sẹo thứ 3

Mình rất dễ tin người, tuy nhiên cũng khá may mắn tới hiện tại là chưa bị lừa gì quá đáng kể, nhưng việc tin người nhiều quá cũng khiến mất thời gian đầu tư cho họ hay mất mát một chút tiền bạc (mình nghĩ là to trong khoảng thời gian đó). 

Cũng không có gì đáng kể, chỉ đơn giản là mình đi tìm việc khá nhiều và làm rất nhiều project nho nhỏ cho nhiều người. Ai mời gì mình cũng làm, ban đầu công việc để mình học thêm nhiều điều, nhưng cũng xảy ra cãi vã về workload công việc, tranh cãi về tiền bạc phân chia không đồng đều, thấu hiểu về họ thì cũng không như kỳ vọng như mình nghĩ,…

Có thể họ lừa mình hay việc lợi dụng mình cũng là một điều tốt, để mình biết bản thân và khả năng của mình có sức chịu đựng như nào, sau này nếu lừa 1 số tiền lớn hơn thì mình cũng đã biết trò của họ, cũng biết tự đứng ra để bảo vệ bản thân mình, biết đánh giá một con người,….

Mình cũng không muốn kể đích xác tên ai họ đã làm gì mình chi, chỉ đơn giản họ giúp mình nhận ra:

“Việc tin tưởng quá nhiều và đặt kỳ vọng cho người khác cũng không tốt. Hãy tự thân mình mà vận động thì thành quả sẽ đến” 

Vết sẹo thứ 4

Có thể những cống hiến, khả năng hay hiểu biết của mình có thể chả ai thèm ghi nhận bởi những lý do vẩn vương? 

  • Thời chưa tới
  • Gặp chưa đúng người
  • Kiến thức của mình chưa phù hợp
  • Do số mình hơi nhọ
  • Cái tôi mình hơi cao

Nhưng mình cũng đã làm, đã cống hiến và mình không hối hận việc mình làm, chấp nhận bị chửi để được tiến bộ. Câu chuyện dù mình đã cố gắng 1 năm trời những gì mình tưởng là tốt nhất nhưng cuối cùng nhận ra những việc mình làm: 

  • Chẳng được ai thấu hiểu
  • Trở lên công cốc vì một điều gì đó
  • Nhận ra mình vẫn còn thiếu sót nhiều điều 

Lúc đó mình làm gì? Bực tức? Bất mãn? Tủi khổ? Than thân, trách phận? 

Cũng có, rồi khi những cảm giác đó qua mình làm gì tiếp theo, bỏ quách công việc này và kiếm điều gì mới để bắt đầu lại từ đầu và giơ ngón giữa với công ty?

Nhưng sau một hồi mình suy nghĩ lại, hay cố gắng thêm một chút nữa, tiếp tục đương đầu những lời chửi bới vì các thiếu sót của bản thân, tiếp tục vui đùa với những người bạn trong khoảnh khắc ở hiện tại, sửa chữa những lỗi lầm của mình, biết trân trọng những gì mình đạt được và học cách show-off bản thân nhiều hơn. 

Và những cảm giác tủi khổ đó cũng đã qua, mình cũng đã được phần nào công nhận về khả năng trong góc nhìn một số người nghĩ mình vô dụng hay dối trá trước đó. Điều này cũng đã khiến mình hạnh phúc đôi chút bởi mình đã không bỏ cuộc giữa chừng và khiến mọi người phải suy nghĩ lại về bản thân và nếu quyết định ra đi thì cũng không phải ra khỏi công ty trong cảm giác tủi khổ và than vãn. 

Vậy bài học tiếp theo là gì? 

“Chấp nhận lỗi lầm bản thân và bước tiếp” 

“Cánh cửa này đóng lại thì chắc chắn một cánh cửa khác cũng sẽ mở ra cho bạn” 

Vết sẹo thứ 5

Mình là một đứa khá tiết kiệm cho bản thân ở nhiều góc độ, với góc nhìn của nhiều người mình có 1 thu nhập khá cao so với tuổi đồng trang lứa nhưng mình chẳng tiêu gì nhiều nhặn trong khoảng thời gian dài. Với một suy nghĩ đơn giản là mình tiêu 1 đồng ở hiện tại là đánh mất đi 30 đồng trong tương lai, 1 ly trà sữa 50k hiện tại sẽ bằng hàng chục triệu đồng đầu tư trong những năm tiếp theo, bla bla 

Nói chung đó là góc nhìn saving và investment cho tương lai, khổ trước – sướng sau của thời cha ông ta thì mình cũng khá bị tiêm nhiễm dù chỉ một chút cho tư tưởng đó. 

Nhưng chẳng biết sao cho đến 1 ngày mình nhận ra, tư tưởng đó cũng khá là sai trái: 

  • Mình không đầu tư cho hiện tại mà chỉ chăm chăm tiết kiệm thì cũng chẳng phát triển nổi
  • Có chắc là 1 đồng mình tiết kiệm cho hiện tại ra được 50 đồng cho tương lai không? 
  • Có những thứ giá trị hơn đồng tiền 

Từ đó, góc nhìn cũng tích cực hơn và thả lỏng bản thân mình cho những sở thích thú vị, điện thoại mới, xe mới, cũng trải nghiệm quán ăn mới lạ, thoải mái hơn về việc du lịch và gặp gỡ nhiều bạn bè mới,…

Và nhận ra rằng: có nhiều điều thú vị hơn cả đồng tiền và đồng tiền sinh ra để phục vụ mình không phải là cống hiến hết đời cho nó. Thu nhập trong nhiều tháng mình làm cật lực trong khoảng thời gian chập chững công việc thì hiện tại mình đã có thể sở hữu nó chỉ trong 1 ngày ở hiện tại khi mình đã level-up lên khá nhiều. 

Huân chương đầu tiên khi chạy hụt hơi 23km ở Dalat Ultra Trail

Vậy tiếp đó mình nhận thêm điều gì? 

“Trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống và mở rộng tầm nhìn của mình” (Có nhiều góc nhìn thú vị hơn chỉ với một góc độ hay mở to tròn con mắt của bạn và trân trọng từng thứ một bạn đã làm và gặt hái, những người bạn gặp,…)

“Luôn sẽ có một người chịu lắng nghe mình, nếu mình biết chia sẻ”

“Bản thân mình không đến nỗi tệ, trừ khi mình nghĩ nó tệ”

“Đồng tiền bạn sẽ đến khi giá trị bạn tăng lên” (Hình thành lên tư duy giá trị, tự khắc tiền bạc sẽ tìm tới bạn: 

Mở rộng lòng mình và đón nhận những người bạn mới

Lời kết

Trên đây là một số mẩu chuyện về cuộc đời mình, dù tốt dù xấu nó cũng biến bản thân mình trở thành con người của hiện tại. Có những lời khuyên dù bản thân mình nghe đến phát chán nhưng khi đã gặp phải thì mới có thể chiêm nghiệm được thực tế những điều đó như nào.

Dù những gì mình đã trải qua có khoảnh khắc khá tồi tệ nhưng khi nhìn lại thì “rồi cũng đã qua”, tất cả đều là những bài học cuộc sống của mình để chuẩn bị vững vàng hơn cho tương lai.

Dù nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng đối với góc nhìn bản thân mình, trên mạng xã hội thì mình tỏ vẻ hài lòng trong cuộc sống nhưng cũng khá “trẻ trâu”, “thiển cận”, “cái tôi cao ngút trời” nhưng cũng đầy tự ti với những dòng suy nghĩ “Điều gì mình làm được chắc hẳn mọi người làm tốt hơn” “toát đầm đìa mồ hôi, sợ sệt chỉ vì ánh mắt của người hay phát biểu điều gì kỳ lạ với 1 đám đông nhỏ hồi mới bắt đầu phỏng vấn”….

Everything đều là thất bại nhưng nó là 1 sự trưởng thành và bước đệm phát triển về mặt tư duy của mình cho tới ngày nay.

Quay trở về câu chuyện ban đầu về việc phát triển và cách nhìn nhận góc độ phát triển tư duy tích cực hay tiêu cực thì mình nhận ra việc tốt hay xấu tùy vào góc độ và hoàn cảnh của từng bạn.

Việc phán xét chỉ có thể tự bản thân mình đánh giá đừng mong đợi 1 ông bụt nào đó hiện ra bảo bạn là sai và bạn phải nghe 100%. Phân tích ở nhiều góc độ và đưa ra câu trả lời cho mình từ những thông tin mình có. 

Thanks bạn vì đã đọc đến đây với 1 bài viết mình nghĩ khá là dài dòng, nhưng mong sharing của mình sẽ giúp ích cho bạn 1 điều gì đó trong cuộc sống. 

Tấm hình lần đầu đi Nhựt Bổn tại Tokyo

Matthew Le

Nếu bạn thích chủ đề này có thể donate momo cho mình, một chút món quà nhỏ nhắn này sẽ giúp mình có tiền cafe sáng mỗi ngày, viết những bài viết hay ho dành tặng cho bạn. 

Momo: 0766462292 – Lê Tuấn Nghĩa

Xin cảm ơn

—-

Các bài viết mọi người có thể đọc thêm:

>>> Làm gì để “sinh tồn” trong ngành Digital Marketing
>>> Mình đã kiếm 100 triệu trong vòng 50 ngày như thế nào?
>>> Điều gì khiến sinh viên vượt trội?
>>> Chuyên môn hay tiền bạc. Bạn chọn gì? 
>>> Làm thế nào để tìm kiếm mentor giúp đỡ mình trong thời gian khởi đầu?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *